Dạo này, câu chuyện về những đám cưới cứ
ngập tràn xung quanh...
Hôm nay vô tình nghe được cô bạn sắp cưới
của mình bị ốm...
Lần đầu tiên mình cảm thấy, hóa ra đám
cưới quan trọng thế, tổ chức một đám cưới vất vả đến thế, hôn nhân, trước kia
cứ nghĩ, hôn nhân là chuyện của hai người, càng lớn càng hiểu ra, tình yêu mới
là chuyện của hai người, hôn nhân, là chuyện của hai gia đình, là chuyện của
rất nhiều người...
Tại sao người ta lại kết hôn nhỉ? Hôn nhân
đâu có mang lại điều gì đảm bảo, giấy hôn thú cũng chỉ là một tờ giấy thôi mà.
Người ta, vẫn kết hôn rồi ly hôn đấy thôi?
Nghĩ vậy thì bi quan quá!
Ơ không, mình không bi quan đến thế, bản
thân mình cũng từng được chứng kiến những cuộc hôn nhân rất “thú vị”, của một
người thầy, người anh, người bạn:
Anh là con của thầy giáo dạy cấp hai của
tôi. Học rất giỏi hết lớp 9 đã thi vào chuyên toán của đại học KHTN rồi lên Hà
Nội học. Bọn khóa dưới chúng tôi biết anh qua lời kể của thầy cô, riêng tôi,
được làm bạn với anh theo một phương thức rất đặc biệt vì tôi ngày ấy, cũng là
một học trò đặc biệt...
Anh với chị là bạn học đại học.
Ngày đó, anh học trường Nhân văn, anh học
cũng giỏi, xong còn đi dạy thêm, mở lớp dạy anh văn cho mấy anh em bè bạn tại
nhà. Ông anh này có lẽ là người thầy đầu tiên hướng cho mình cách học anh văn
đúng đắn, cũng là người mình rất nể trọng. Rất muốn gọi anh là thầy.
Đùng một cái, giữa năm ba đại học của anh,
anh hẹn 4 học trò đầu tiên đến, tuyên bố rằng, anh bảo lưu rồi, anh muốn gap
year một năm rồi thi lại đại học. Anh còn dặn giữ bí mật cho anh nhé, đừng nói
gì với bố mẹ anh, khi nào đến thời điểm anh sẽ nói.
Ít lâu sau thì nghe tin, anh đỗ đại học
ngoại ngữ, đại học Đà Nẵng.
Và bất ngờ hơn, không lâu sau đó anh gọi
điện báo, anh sắp cưới, thu xếp về chung vui với anh nhé.
Lúc nghe tin này shock lắm. Mình còn nhớ,
lúc đó mình còn làm part time ở quán trà sữa, nghe xong điện thoại, hét ầm cả
lên, khách trong quán thảng thốt quay ra nhìn, bạn cùng làm thì đánh cho một
cái đau điếng...
Ơ, ông thầy ăn chay, chỉ ăn khoai lang vào
buổi tối của chúng tôi đáng nhẽ phải lên chùa đi tu cho thanh tịnh chứ, sao lại
lấy vợ được? Ai, ai, cô gái nào sẽ chịu lấy ổng đây? Và lại còn vào thời điểm
này nữa.
Tôi chỉ về đám cưới anh được tối hôm chủ
nhật.
Đám cưới của anh không quá ồn ào, không
nhiều bạn bè, anh dành cả buổi tối để tiếp chuyện tôi. Tôi được nghe anh kể về
chuyện anh chị, dài lắm, nhiều lắm, đẹp lắm mà cuối cùng chỉ nhớ được ngắn gọn
như này:
Anh chị có tình cảm với nhau cũng lâu rồi,
nhưng tình trong như đã mặt ngoài còn e. Nay anh đỗ đại học trong Đà nẵng, muốn
chuyển vào đó, chị muốn theo anh, mà gia đình không cho, thế là hai anh chị
quyết định cưới, để anh có thể danh chính ngôn thuận đưa chị đi cùng. Chỉ thế
thôi, thế là một đám cưới diễn ra...
Rồi anh khoe ảnh cưới của anh chị, đơn
giản, 2 bức, anh mặc sơ mi trắng, đeo cà vạt, chị mặc áo dài trắng, hai anh chị
ôm nhau, cười, trông cực kỳ hạnh phúc. Chị ở trong vòng tay anh, hai anh chị
cười, trông cực kỳ giống nhau. Lần đầu tiên, tôi thấy tướng phu thê mà người ta
hay nói...
Khác xa với những bức ảnh lộng lẫy, được
photoshop kỹ càng, ảnh cưới của anh chị cực kỳ, cực kỳ đơn giản, nhưng thật sự
rất đẹp. Không quần áo là lượt, không váy cô dâu lộng lấy, không trang điểm kỹ
càng, không phải khung cảnh thơ mộng (nói thật giờ tôi còn chẳng nhớ background
của bức ảnh là gì), tôi chỉ nhớ, anh và chị, ánh mắt và nụ cười ánh lên niềm
hạnh phúc.
Có lẽ đó là bức ảnh cưới đẹp nhất mà tôi
từng thấy..
Hai năm trước gặp thầy tôi, thầy kể, chị
gọi điện về cho thầy, thầy hỏi, thế thằng H* thế nào, có bắt nạt con không?
Thầy bảo là chị bảo là cậu ấy tốt với con lắm.. Hai anh chị vẫn gọi nhau là
cậu- tớ....
Đến tháng trước, hai anh em có tình cờ nói
chuyện, tôi mới biết, sau khi anh tốt nghiệp, anh chị đã chuyển lên Đà Lạt
sống...
***
Tôi luôn thấy anh thầy vừa rồi của tôi rất
“điên”, nhưng cũng thật đáng ngưỡng mộ..
Và chị ấy cũng thế...
Sẽ thế nào nhỉ, khi hai người “điên” sống
bên nhau?
Tôi chỉ mong hai anh chị sẽ hạnh phúc mãi
=)))
****
Chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ đôi
khi khiến người ta mất niềm tin. Nhưng mà, nếu hôn nhân không có gì tốt đẹp thì
sao người ta cứ đâm đầu vào?
Nó là cách để người ta được đồng hành cùng
nhau à?
Hay là cách để người ta giữ nhau?
Là cách để báo đáp cha mẹ? Để cha mẹ yên
lòng khi thấy con cái yên bề gia thất?
Tôi thì chỉ cảm thấy, nếu người ta đã
không muốn bên nhau, không muốn đồng hành cùng nhau, thì đăng ký kết hôn cũng
chỉ là một tờ giấy, có thể xé bỏ bất cứ lúc nào, quan trọng là chúng ta, chúng
ta cảm thấy thế nào.
Mà chúng ta thì lại là con người, mà con
người thì sẽ thay đổi. Giấy hôn thú phải chăng là lời nhắc nhở cho chúng ta về
cam kết sẽ đồng hành với nhau sao?
***
Bác tôi từng nói: “Thật ra, trên đời chẳng
có ai hợp ai cả, chỉ có lựa nhau mà sống thôi”
Một người cô của tôi cũng nói “Chẳng ai
hoàn hảo cả cháu ạ, những thói xấu sẽ đi cùng điểm tốt như một món quà tặng kèm
vậy, chúng ta cần phải biết mình cần gì và liệu chúng ta có thể vì món chính mà
nhận thêm món quà khuyến mãi kia không” =)))))
****
Sớm hay muộn, không quan trọng..
Đúng hay sai mới quan trọng...
Cơ mà, đúng hay sai, phải sống hết đời mới
biết được...