Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2019

Những đứa trẻ trong gia đình của những ông bố và bà mẹ đơn thân?



Chẳng có gì xa lạ nữa, chúng mình đều hiểu rằng nuôi dạy một đứa trẻ là điều không dễ, và nuôi dạy chúng một mình lại càng khó hơn. Nhưng đó là chuyện của các ông "bố", bà "mẹ" trên thế giới này.
Mình thì chưa lập gia đình đâu, và cũng chưa có cơ hội để làm mẹ.
Nên hôm nay, ở đây, chúng mình sẽ không nói về việc nuôi dạy những đứa trẻ mà sẽ nói về những đứa trẻ trong kiểu gia đình đặc biệt ấy. Nhé?

Anyway, let's get started...

Những đứa trẻ trong một gia đình đơn thân ư? Chúng sẽ như thế nào, được hay mất gì?

Đầu tiên, cùng mình xem lại một chút về các kiểu gia đình đơn thân nào.
Thường sẽ có 3 "phương pháp" chính để tạo ra một gia đình (thực chất nó sẽ là các ông bố/bà mẹ đơn thân- nhưng để ngắn gọn, mình sẽ dùng chung từ "gia đình" này để đại diện cho cả hai bậc phụ huynh) đơn thân:
1. Một cuộc ly hôn
2. Cái chết -> widowed parent
3. Đơn thân do lựa chọn hoặc không do lựa chọn (chưa kết hôn): không muốn kết hôn mà muốn có em bé hoặc đã có em bé mà không thể kết hôn
Và tất nhiên là có rất nhiều kiểu đơn thân khác được tạo ra bằng sự kết hợp của các cách trên và hoàn cảnh cũng như câu chuyện riêng của các ông bố/bà mẹ..
Dù thế nào thì, các ông bố, bà mẹ đơn thân à, mọi người thật giỏi và mạnh mẽ!

1. Một cuộc ly hôn

Có lẽ mình sẽ chia sẻ được nhiều về những đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân được tạo ra bởi một cuộc ly hôn vì  chính mình là một trong những đứa trẻ đó.

Trải nghiệm mà mình biết trong trường hợp này, sẽ lần lượt như sau: cảm giác hạnh phúc với gia đình đầy đủ; cảm giác hoang mang, lo sợ khi chứng kiến bố mẹ tranh cãi, lục đục; rồi từ mất niềm tin, cảm giác không được yêu thương đến ghét bỏ, chống đối, nổi loạn để gây chú ý khi chứng kiến gia đình tan vỡ; và cuối cùng là làm quen với cuộc sống mới.

Mình không trải qua giai đoạn nổi loạn lúc bố mẹ ly hôn, vì ngày đấy mình còn quá nhỏ, người có xu hướng nổi loạn và bị ảnh hưởng nhiều hơn là chị mình, người lớn tuổi hơn. Nhưng vì cả hai chị em đều được chứng kiến cuộc hôn nhân của bố mẹ mình không hạnh phúc ra sao, sự chịu đựng đau khổ thế nào, nên cũng không quá khó khăn khi bố mẹ ly hôn.

Với mình, ly dị liều thuốc cuối cùng cho sự chịu đựng trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Một vài đứa trẻ trong cuộc ly hôn sẽ phải đối mặt với lựa chọn: ở với ai? Trong khi chúng luôn muốn có cả hai. Chị - một đứa trẻ 9 tuổi bắt buộc phải hiểu chuyện sớm hơn, phải hi sinh, phải nhường em. Đây là một sự thiệt thòi và hi sinh mà mình luôn cảm thấy biết ơn.

"Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá đầu đường"

Nghe hơi bất bình đẳng giới nhưng chăm con vẫn là thiên chức của người mẹ, và theo cảm giác của mình thì sống với mẹ thật sự thích hơn rất nhiều.
Với lại khi hôn nhân tan vỡ, không đứa con nào muốn sống cùng người "có lỗi".

Theo mình, thì thường những đứa trẻ ở trong hoàn cảnh của mình sẽ có 2 trường phái: 1. Ngoan ngoãn hơn, nghe lời hơn, tự lập hơn, cố gắng hơn 2. Nổi loạn hơn, ngang bướng hơn để thu hút sự chú ý.

Những bạn ở trong trường hợp 1, thường là các bạn vẫn nhận được rất nhiều tình thương từ các ông bố và bà mẹ đơn thân, nhận thức được quyết định ly hôn của bố mẹ là đúng đắn. Những bạn ở trường hợp 2 thường phải đối mặt với chuyện tệ hơn, đó là không cảm nhận được tình thương từ bố mẹ nữa, và cảm thấy mình bị bỏ lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ ấy.

Mình thuộc trường hợp 1, mình vẫn nhận được rất nhiều tình thương và sự chăm chút. Mình may mắn hơn nhiều bạn. Tuy nhiên, vì nhận được quá nhiều tình thương, mình bỗng nhiên có thêm 1 loại gánh nặng tự đặt cho chính mình, đó là đáp lại kỳ vọng của mẹ. Mình ngoan ngoãn, nghe lời một cách đáng sợ =)), mình sợ thấy bà buồn. Mình luôn tự nói đến bản thân rằng: mình ổn, tất cả những gì đã xảy ra không ảnh hưởng gì đến mình cả.
Cho đến tận bây giờ, mình mới chấp nhận được rằng, chuyện bố mẹ ly dị ảnh hưởng rất nhiều đến mình. Bây giờ, mình chấp nhận rằng, mình không còn tin mấy vào tình yêu, mình sợ hôn nhân, mình sợ mắc nợ, và không biết cách nhờ người khác giúp đỡ. Mình luôn cố gắng đối tốt với người khác, giúp đỡ người khác ngay cả khi bản thân mình không muốn như thế lắm vì sợ nếu mình không tốt với họ, họ sẽ rời bỏ mình... Vì đã dám chấp nhận, nên mình đang thay đổi...

2. Cái chết
(to be continued)

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

Này, mấy đứa, giữ gìn sức khỏe nhé!

“Tao nghĩ rồi, thế nào thì cũng phải 27 tao mới lấy chồng”- Đứa nào đó said

.... vài tháng sau...

“Sau khi gặp người yêu tao rồi, t nghĩ có khi cưới năm nay cũng được”- Vẫn là đứa nào đó đấy said.

***

Đấy, thế đấy, chỉ cần bạn gặp đúng người.. Mấy lời nói trước kia của bạn bỗng nhiên trở thành bốc phét cả.

Vẫn biết là không thể nghe mấy câu chém gió của bọn mày- cả một lũ mê trai quên đường về được. Nhưng tao tin, mọi lời hứa, mọi dự định, tại thời điểm mà người ta nói ra, đều là thật lòng =)))

Nghe có vẻ méo liên quan lắm, nhưng muốn thế nào cũng được, nhớ giữ sức khỏe đấy.

Nếu một ngày, m có gặp chuyện khiến cho m cảm thấy cả thế giới này đang sụp đổ, thì nếu m còn khỏe thì hãy vui lên, nhé. Vụ này chắc vợ yêu của t sẽ từng trải nhất, em nhỉ?

***

Tao có kể với chúng m chưa nhỉ? T ghét bệnh viện vl ra, sợ máu me, sợ mùi bệnh viện vnoi nên ngày xưa mới chọn thi dược chứ k thi y, dù cả nhà động viên :v . Thế mà, số phận run rủi thế méo nào, giờ lại chạy loăng quăng trong mấy cái bệnh viện suốt.

Cho đến bây giờ, t còn phân biệt được mùi của các bệnh viện khác nhau cơ đấy, kiểu như cầu thang bộ của nhà Q bạch mai sẽ có mùi thuốc lá trộn lẫn mùi javen, Nhi trung ương thì có javen nhẹ hơn trộn lẫn với mùi sữa trẻ con thơm thơm....

Cơ mà đời t chưa bao giờ nghĩ t sẽ làm việc gì liên quan tới bệnh viện. Thế nên ngày lang băm của chúng ta nhất quyết thi rồi học y mặc kệ gia đình khuyên can, t thấy ngưỡng mộ nó vl. Giờ vẫn còn ngưỡng mộ lắm lắm...

Lần đầu tiên đến với cv hiện tại, t chỉ học vì nó lạ, nó mới chứ cũng không biết gì nhiều về ý nghĩa ... T chỉ thật sự cảm nhận được ý nghĩa cv của mình quan trọng như nào khi tham gia quan sảt một ca chạy tách tế bào gốc máu cho một bệnh nhân ung thư trước đợt xạ trị... sau đó, thiết bị mà t đang phụ trách sẽ dùng để kiểm tra hiệu quả tách. Xem lần tách đó có đủ để truyền lại cho bệnh nhân không, xem tách thành công hay thất bại, tách tiếp hay dừng..

Gần như cả một thế giới mới mở ra... Chỉ là, cũng được biết thêm nhiều kiến thức về ung thư máu, u lympho, đối diện với các ống máu, các mẫu tủy liên tục mà khi nghe có ai đó gần mình phải chống chọi với căn bệnh đó, t vẫn cảm thấy thật shock..

T không thể tưởng tượng được nó đã đối mặt với điều đấy như nào...

Hôm nay t đã lén tới phòng bệnh của nó, dù nó không cho =))) Ha ha, chắc nó chẳng muốn gặp tao đâu. Là t, t cũng k muốn gặp nó lúc đầu t chả có tý tóc nào... :v T đã ngồi ngoài cửa phòng bệnh của nó cả tiếng đồng hồ rồi đi về :v .. Cái quãng thời gian ngồi ngoài hành lang bệnh viện vắng vẻ ấy làm t cảm thấy tâm trạng thật đi xuống, và t lại nghĩ vẩn vơ về bệnh tật, về công việc, về ước mơ, và cả về hạnh phúc..

Hạnh phúc là gì nhỉ? Như thế nào là hạnh phúc?

Công việc m đang làm, cuộc sống m đang sống có phải là ước mơ của m? Cái m đang có liệu có phải là ước mơ của một ai đó?

Nếu thế này hoặc nếu thế kia thì sao...

Mơ ước điều không thể hay không biết mơ ước là gì đáng sợ hơn?

***

Xàm xí vl. T nghĩ t sắp điên mịa rồi.

Dạo này trí nhớ cũng hơi không tốt, hôm nay lại vứt chìa khóa xe vào cốp rồi sập cái bộp..

14.10.2019

Nó bảo với t là “Đm con điên, đến rồi sao còn không vào”.