Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2019

Những đứa trẻ trong gia đình của những ông bố và bà mẹ đơn thân?



Chẳng có gì xa lạ nữa, chúng mình đều hiểu rằng nuôi dạy một đứa trẻ là điều không dễ, và nuôi dạy chúng một mình lại càng khó hơn. Nhưng đó là chuyện của các ông "bố", bà "mẹ" trên thế giới này.
Mình thì chưa lập gia đình đâu, và cũng chưa có cơ hội để làm mẹ.
Nên hôm nay, ở đây, chúng mình sẽ không nói về việc nuôi dạy những đứa trẻ mà sẽ nói về những đứa trẻ trong kiểu gia đình đặc biệt ấy. Nhé?

Anyway, let's get started...

Những đứa trẻ trong một gia đình đơn thân ư? Chúng sẽ như thế nào, được hay mất gì?

Đầu tiên, cùng mình xem lại một chút về các kiểu gia đình đơn thân nào.
Thường sẽ có 3 "phương pháp" chính để tạo ra một gia đình (thực chất nó sẽ là các ông bố/bà mẹ đơn thân- nhưng để ngắn gọn, mình sẽ dùng chung từ "gia đình" này để đại diện cho cả hai bậc phụ huynh) đơn thân:
1. Một cuộc ly hôn
2. Cái chết -> widowed parent
3. Đơn thân do lựa chọn hoặc không do lựa chọn (chưa kết hôn): không muốn kết hôn mà muốn có em bé hoặc đã có em bé mà không thể kết hôn
Và tất nhiên là có rất nhiều kiểu đơn thân khác được tạo ra bằng sự kết hợp của các cách trên và hoàn cảnh cũng như câu chuyện riêng của các ông bố/bà mẹ..
Dù thế nào thì, các ông bố, bà mẹ đơn thân à, mọi người thật giỏi và mạnh mẽ!

1. Một cuộc ly hôn

Có lẽ mình sẽ chia sẻ được nhiều về những đứa trẻ sống trong gia đình đơn thân được tạo ra bởi một cuộc ly hôn vì  chính mình là một trong những đứa trẻ đó.

Trải nghiệm mà mình biết trong trường hợp này, sẽ lần lượt như sau: cảm giác hạnh phúc với gia đình đầy đủ; cảm giác hoang mang, lo sợ khi chứng kiến bố mẹ tranh cãi, lục đục; rồi từ mất niềm tin, cảm giác không được yêu thương đến ghét bỏ, chống đối, nổi loạn để gây chú ý khi chứng kiến gia đình tan vỡ; và cuối cùng là làm quen với cuộc sống mới.

Mình không trải qua giai đoạn nổi loạn lúc bố mẹ ly hôn, vì ngày đấy mình còn quá nhỏ, người có xu hướng nổi loạn và bị ảnh hưởng nhiều hơn là chị mình, người lớn tuổi hơn. Nhưng vì cả hai chị em đều được chứng kiến cuộc hôn nhân của bố mẹ mình không hạnh phúc ra sao, sự chịu đựng đau khổ thế nào, nên cũng không quá khó khăn khi bố mẹ ly hôn.

Với mình, ly dị liều thuốc cuối cùng cho sự chịu đựng trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Một vài đứa trẻ trong cuộc ly hôn sẽ phải đối mặt với lựa chọn: ở với ai? Trong khi chúng luôn muốn có cả hai. Chị - một đứa trẻ 9 tuổi bắt buộc phải hiểu chuyện sớm hơn, phải hi sinh, phải nhường em. Đây là một sự thiệt thòi và hi sinh mà mình luôn cảm thấy biết ơn.

"Mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá đầu đường"

Nghe hơi bất bình đẳng giới nhưng chăm con vẫn là thiên chức của người mẹ, và theo cảm giác của mình thì sống với mẹ thật sự thích hơn rất nhiều.
Với lại khi hôn nhân tan vỡ, không đứa con nào muốn sống cùng người "có lỗi".

Theo mình, thì thường những đứa trẻ ở trong hoàn cảnh của mình sẽ có 2 trường phái: 1. Ngoan ngoãn hơn, nghe lời hơn, tự lập hơn, cố gắng hơn 2. Nổi loạn hơn, ngang bướng hơn để thu hút sự chú ý.

Những bạn ở trong trường hợp 1, thường là các bạn vẫn nhận được rất nhiều tình thương từ các ông bố và bà mẹ đơn thân, nhận thức được quyết định ly hôn của bố mẹ là đúng đắn. Những bạn ở trường hợp 2 thường phải đối mặt với chuyện tệ hơn, đó là không cảm nhận được tình thương từ bố mẹ nữa, và cảm thấy mình bị bỏ lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ ấy.

Mình thuộc trường hợp 1, mình vẫn nhận được rất nhiều tình thương và sự chăm chút. Mình may mắn hơn nhiều bạn. Tuy nhiên, vì nhận được quá nhiều tình thương, mình bỗng nhiên có thêm 1 loại gánh nặng tự đặt cho chính mình, đó là đáp lại kỳ vọng của mẹ. Mình ngoan ngoãn, nghe lời một cách đáng sợ =)), mình sợ thấy bà buồn. Mình luôn tự nói đến bản thân rằng: mình ổn, tất cả những gì đã xảy ra không ảnh hưởng gì đến mình cả.
Cho đến tận bây giờ, mình mới chấp nhận được rằng, chuyện bố mẹ ly dị ảnh hưởng rất nhiều đến mình. Bây giờ, mình chấp nhận rằng, mình không còn tin mấy vào tình yêu, mình sợ hôn nhân, mình sợ mắc nợ, và không biết cách nhờ người khác giúp đỡ. Mình luôn cố gắng đối tốt với người khác, giúp đỡ người khác ngay cả khi bản thân mình không muốn như thế lắm vì sợ nếu mình không tốt với họ, họ sẽ rời bỏ mình... Vì đã dám chấp nhận, nên mình đang thay đổi...

2. Cái chết
(to be continued)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét